QTO - Anh là người thứ sáu mà Thư đã hẹn gặp mặt trong năm nay. Thư tính khất buổi hẹn thêm lần nữa nhưng nghĩ cuối năm cuối tháng rồi, coi như mần cho xong việc trong năm. Mối này do chị gái của anh sếp giới thiệu, Thư không thể từ chối.
Hồi trước, khi xem mấy bộ phim Hàn, thấy cảnh người ta đi xem mắt, Thư nghĩ trong bụng, sau này nhỡ mình có ế, chắc cũng chẳng bao giờ đi làm chuyện "mất mặt" vậy. Mình chứ có phải hàng hóa đâu mà tới bày ra cho người ta xem, kiểu hợp mua vừa bán hay sao. Nhưng rồi Thư nhận ra, việc hẹn hò mai mối gặp mặt này cũng không đến nỗi. Kiểu như mỗi người đều có những mối quan hệ riêng, thể nào trong số đó cũng sót lại vài người lẻ bóng.
Trong số năm người đã gặp mặt kia, có hai người Thư chỉ gặp đúng một lần. Sau buổi hẹn cà phê hôm ấy, trò chuyện dăm ba câu khách sáo, cả hai lịch sự chào nhau rồi về. Cũng chẳng thèm kết bạn trên Facebook hay Zalo, kiểu như người này đều tự nhận ra người kia chẳng phải gu của mình. Cố đấm ăn xôi cũng chẳng đi tới đâu. Thật đỡ mất thời gian nhưng lại tốn ít nhiều hy vọng. Thế nên sau này, trước mỗi lời giới thiệu, trước mỗi cuộc gặp, Thư tự nhủ đừng nên trông chờ quá. Người giới thiệu thường có xu hướng thổi phồng đối tượng cho thêm phần lung linh. Trong mắt anh chàng kia, hẳn Thư cũng được giới thiệu long lanh “sắc nét” ghê lắm. Nên thôi, chỉ là gặp để khỏi mất lòng người cất công giới thiệu tụi mình.
![]() |
| Minh hoạ: H.H |
Kể tiếp về những người đã được mai mối trong năm, đến giờ có hai người Thư vẫn giữ liên lạc trên Facebook. Sau buổi hẹn lần đầu, cả hai có hẹn nhau thêm vài lần nữa. Hiện tại, Thư thấy một anh chuẩn bị đám cưới, một anh khác chuẩn bị đón con đầu lòng. Hồi đó, bạn thường đùa Thư có vía giúp đàn ông lấy vợ thì phải. Hình như ai qua vài ba buổi gặp gỡ với Thư sẽ có nơi chốn ngay. Kể cũng lạ nhưng đúng là vậy, chẳng biết nên buồn hay vui.
Duy nhất trong số những người đã gặp mặt, xem như có chút rung động, có hy vọng hóa ra chẳng tới đâu. Hồi suýt hẹn hò với cậu con trai nhỏ hơn Thư năm tuổi đó, Thư đã nghĩ thôi thì, có khi là… trời cho. Dù cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ lấy người nhỏ tuổi hơn mình. Tự dưng thấy chút ngại ngùng nhưng nghĩ trong bụng có gì đó thinh thích. Hẳn sự thinh thích đó xuất phát từ sự tự tôn rất đàn bà. Kiểu mình phải có gì hấp dẫn hơn những em gái cùng tuổi thì cậu trai kia mới thương thầm nhớ trộm đến thế. Mình hơn tuổi nhưng đi bên cạnh xem ra vẫn xứng đôi vừa lứa, đại khái là vài ý nghĩ hãnh diện kiểu vậy. Ai mà ngờ, tất cả chỉ là phút bốc đồng của cậu trai kia. Cậu ta giận dỗi chia tay người yêu rồi đòi làm mai mối. Hàn gắn với người yêu thì thú nhận với Thư. Cậu còn nói, Thư lớn tuổi hơn nên sẽ bao dung và hiểu điều này. Thật, nghĩ tức điên.
Anh chàng được giới thiệu lần này hơn Thư năm tuổi. Thư từng đúc kết với bạn bè rằng, đàn ông qua bốn mươi mà chưa vợ hẳn chỉ có ba kiểu. Kiểu thứ nhất là đàn ông không thích phụ nữ hoặc có vấn đề về sinh lý, kiểu thứ hai là dạng có chút tưng tửng, đầu óc lơ mơ, thiếu nghiêm túc chẳng hạn. Và kiểu thứ ba là người khó tính, kỹ tính cùng cực. Hầu như kiểu nào Thư cũng từng gặp. Cô cũng chẳng biết mình sẽ hợp với kiểu nào hơn, hoặc là Thư đang làm quá lên. Mẹ nói, đàn bà thêm tuổi thì sự chọn lựa càng ít đi. Nói như ông nhà văn nào đó, rằng cái tuổi nó đuổi xuân đi là vậy. Thiên hạ hẳn cũng xét nét và phân tích, phân loại các kiểu đàn bà ba lăm, ba sáu tuổi mà chưa chồng như Thư. Kể ra thì người ta thường dư xét nét và phán đoán dành cho người khác, cả trước khi quen biết và gặp gỡ.
Hồi trước, cả nhà cứ sợ Thư có vấn đề về giới tính. Thư ôm bụng cười khi thấy nỗi lo lắng của ba mẹ. Cũng như lần đó cô cười khi nội nói tỉnh queo, con Thư lo lấy chồng đi chứ không tau chết đó. Xoa bàn tay nhăn nheo của nội, Thư bảo nội còn sống lâu lắm, lo chi. Nội nói bằng giọng buồn rầu rồi chảy nước mắt, bây không lấy chồng thì tao không yên tâm. Thế rồi, nội ốm, nằm li bì cả tháng trời. Sau sự kiện đó Thư mới rốt ráo và cật lực tìm mai mối, mới tặc lưỡi nghĩ thôi thì có khi phải lấy chồng. Cả nhà nói không khéo việc Thư có người yêu sẽ làm nội vui vẻ và nhanh khỏe. Xem ra anh người yêu sắp có hay anh chồng nếu có của Thư còn là phương thuốc kỳ diệu cho nội. Hễ bữa nào Thư nói sẽ đi xem mắt người này người nọ, nội tươi tỉnh hẳn ra, ăn cơm nhiều hơn, nói chuyện hoạt bát hơn. Nội còn chuẩn bị vàng để cho Thư, dặn mẹ may áo dài, sắm cườm để nội diện trong đám hỏi đám cưới Thư. Những thúc giục bằng lời và bằng cả liếc xéo xưa nay chưa bao giờ làm Thư lay động bằng câu nói của nội hôm bữa. Nhưng cũng lạ, việc gì làm nhiều rồi cũng quen, kể cả nhận lời mai mối rồi đi xem mắt. Trước kia, nghĩ đến việc hẹn hò rồi lấy chồng, Thư thấy kinh khủng lắm. Sau này, từ từ, Thư nghĩ nếu mọi chuyện cần phải thế thì cũng chẳng sao, chẳng còn nặng nề lớn lao chi nữa. Có một tri kỷ bên đời, ấy là may mắn đó chứ.
Thực ra anh chàng chốt sổ cuối năm của Thư đã hẹn gặp cô lần này là lần thứ ba. Lần đầu là anh ấy có việc đột xuất, trong nhà anh có ai đó bệnh. Lần thứ hai thì do Thư bận việc đột xuất. Người ta nói quá tam ba bận, qua lần này nữa mà không gặp được nhau, chắc là do không có duyên cũng nên. Hai người đã có những cuộc nói chuyện trên Facebook khá nhạt nhẽo trong suốt mấy tuần qua. Thư thích người tếu táo hài hước và thoải mái trong khi anh chàng này xem ra là kiểu người thứ ba trong bảng phân loại của cô. Một anh chàng già cỗi, khó tính đăm đăm, hẳn là kén chọn lắm. Vài ba ngày, anh gửi lời chào và hỏi han xã giao đến Thư. Thấy tin nhắn tới, Thư cũng chẳng buồn đáp nhanh. Có khi Thư để đó rồi quên bẵng mất. Khi cô nhớ ra, trả lời lịch sự và hỏi han phải phép thì cũng phải mất một lúc lâu sau, anh chàng kia mới đáp lại. Ở tuổi này người ta lười bắt đầu mọi thứ nên làm quá lên như vậy chăng, kiểu như tỏ ra mình bận rộn, tỏ ra mình thờ ơ với mọi thứ dù nhiều khi trong lòng đang rộn ràng giông bão.
Ngày cuối năm, Thư gặp anh không phải tại quán cà phê mà hai người đã hẹn. Anh đi cùng đoàn từ thiện về tặng quà cho mấy hộ neo đơn trong làng. Bí thư Đoàn nháy mắt, bảo anh xem còn phần quà nào thì tặng cho cô Thư với, cô ấy cũng là hộ cô đơn đây. Anh cười hiền lành, lúng túng bất ngờ vì gặp Thư. Vợ anh đã mất, anh sống cùng cô con gái nhỏ. Chẳng biết lý do tại sao người mai mối không đưa ra chi tiết ấy khi giới thiệu anh với cô. Họ còn bảo anh không nên nói ra, chờ “cá cắn câu” rồi hãy nói. Ý nghĩ mình bị xem thường hay gì đó đại loại lướt qua nhanh lắm, Thư chỉ đọng lại chút tròng trành bởi giọng nói ấm và ánh mắt hiền của anh. Cảm giác thân quen hay gì đó thì cô chưa cảm thấy, chỉ là Thư nghĩ cả hai cần có cuộc hẹn nghiêm túc, dù rằng lúc đó, Thư đã biết hóa ra lâu nay nội chỉ ốm giả vờ.
Là cả nhà hùa nhau để Thư có thêm nhiều cuộc hẹn mùa xuân vậy đó.
Diệu Ái









