QTO - Năm nào cũng vậy, cứ mỗi độ gió heo may chớm lạnh luồn qua khe cửa kính quán cà phê quen thuộc và hàng sấu già cuối phố trút xuống những chiếc lá vàng vọt trong ráng chiều chạng vạng, lòng tôi lại dâng lên những xúc cảm không tên. Tháng 12 đến khẽ khàng, nhưng đủ khiến người ta giật mình thảng thốt: Một năm nữa lại sắp trôi qua.
Không khí những ngày này phảng phất một hơi lạnh ngọt ngào và thanh khiết. Người ta vội vàng quàng khăn, kéo cao cổ áo, nhưng lòng dạ lại dùng dằng những nỗi niềm không tên. Chân thì muốn bước nhanh cho kịp giờ, nhưng tâm lại muốn chùng chình để cảm nhận rõ hơn cái rét mướt rất “tình” của tháng cuối năm. Có lẽ tháng 12 là vậy, luôn khiến những trái tim cứng cỏi nhất trở nên mềm yếu, trầm mặc và dễ xao xuyến đến lạ thường. Nắng như rải một lớp mật vàng sóng sánh lên những mái ngói cũ kỹ, lên hàng cây và cả những chốn cũ ta vẫn thường lui tới. Chính trong cái không gian tĩnh lặng ấy, người ta bỗng có cớ để đối thoại với bản thân: Về những thành bại đã qua, những kế hoạch còn dang dở và cả những nuối tiếc muộn màng.
![]() |
| Không khí ngày cuối năm - Ảnh: H.H |
Tháng 12 còn là cái cớ hoàn hảo cho những cuộc hội ngộ, dẫu có muộn màng. Bạn bè lại í ới tìm nhau, ngồi bên ly cà phê nóng hổi, ôn lại chuyện xưa, nhắc nhớ những cái tên đã lâu vắng bóng, rồi cùng bật cười xòa trước những ngây ngô vụng dại thuở nào. Giữa cái lạnh se sắt của gió đông, làn khói mỏng manh từ tách cà phê như một lời nhắc nhở dịu dàng: Hóa ra, chỉ cần một nụ cười, một cái nắm tay hay một cái ôm thật chặt cũng đủ để sưởi ấm và xóa tan mọi nỗi chênh chao trong lòng. Tôi vẫn thường tự hỏi, cớ sao tháng 12 lại khiến lòng người chùng chình đến thế? Phải chăng vì cuốn lịch trên tường đã mỏng đi đến tờ cuối cùng, hay bởi cái hanh hao se sắt đặc trưng của những ngày tàn đông? Thỉnh thoảng, bắt gặp ai đó lặng lẽ nơi góc ban công, để mặc một bản nhạc xưa cũ dẫn lối cho những suy tưởng miên man. Tháng 12 đánh thức nỗi nhớ về những người không còn hiện diện, về những lời yêu thương chưa kịp thốt ra và cả những chân tình đã lỡ nhịp.
Ngày bé, niềm vui chỉ đơn giản là được mẹ cho chọn một bộ quần áo mới, là mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa khắp xóm, là cảm giác sung sướng khi lật mở những tờ lịch cuối cùng của năm. Cái lạnh se sắt của đất trời không hề làm chúng ta run rẩy, mà ngược lại, nó trở thành chất xúc tác để mọi người xích lại gần nhau hơn, để được rúc vào chiếc chăn bông ấm áp và nghe bà kể chuyện cổ tích. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh thằng em trai bé bỏng của mình. Cứ mỗi lần nhìn thấy đèn trang trí giăng lên ở đầu phố, nó lại chạy tới níu tay tôi, mắt tròn xoe đầy hy vọng: "Chị ơi, Tết sắp tới chưa? Chúng ta lại sắp được lì xì rồi phải không?". Cái sự háo hức ngây thơ ấy khiến tôi bật cười. Khi ấy, dường như cả thế giới thu nhỏ lại chỉ bằng chiếc TV đen trắng với những chương trình ca nhạc đặc biệt. Mọi sự chờ đợi đều thật trong sáng và ngọt ngào.
Tháng cuối năm, không còn là những ngày chạy đua cật lực, ta cho phép mình được hạ cánh sau một hành trình dài, dễ dàng tha thứ cho bản thân vì những mục tiêu còn treo đó, những kế hoạch còn dang dở, cũng bao dung hơn với người khác, khẽ khàng bỏ qua những lầm lỡ không mong muốn. Bởi lẽ, khi nhìn lại chặng đường đầy gió sương đã qua, ta chợt nhận ra cuộc đời này ngắn ngủi biết bao và cơ hội để trao đi yêu thương đâu có nhiều.
Giữa guồng quay tất bật cuối năm, tháng 12 vẫn hào phóng dành cho con người những khoảng lặng. Khoảng lặng để ngắm phố phường lung linh, để nghe tiếng xe cộ chậm lại như cũng biết mỏi mệt và để thấm thía cái lạnh chạm vào da thịt... Để rồi ta nhận ra mình đã kiên cường thế nào khi đi qua một năm đầy biến động. Tháng 12 tựa như một người bạn cũ, đến để nhắc ta khép lại những trang sách đã nhàu và mở ra một trang vở mới tinh khôi. Mười một tháng ròng rã với đủ đầy nụ cười và nước mắt, có cả những lời hứa mãi ngủ yên ở thì quá khứ. Giờ là lúc gói ghém tất cả những dở dang, tiếc nuối vào một góc tim, rồi mỉm cười tự nhủ: “Không sao cả, năm cũ sắp qua rồi!”.
Chào tháng 12, chào mùa của những nỗi nhớ và niềm thương!
Linh Châu









