Tình hàng xóm


Ngày cập nhật: 11/05/2019 06:31:08

(QT) - Vừa đi làm về, thấy mẹ cùng mấy bà hàng xóm tụ tập, chuyện trò rôm rả, chị thấy trong người thật khó chịu. Dù vẫn lễ phép chào mọi người nhưng nhận thấy thái độ chị không được niềm nở cho lắm, mấy bà hàng xóm hiểu ý ra về.

 

Minh họa: TAS’​

 

Sau 5 năm lấy nhau, gom góp mãi vợ chồng chị mới mua được căn nhỏ trong con hẻm chật hẹp này. Mới chuyển đến ở xóm này chưa lâu, công việc lại bận rộn nên chị ít có thời gian và cũng không muốn qua lại với những gia đình quanh xóm. Từ ngày mua nhà, các khoản chi tiêu trong gia đình càng trở nên eo hẹp, vợ chồng chị đón mẹ ở quê lên ở, trông cu Bon để đỡ khoản tiền thuê người giúp việc, cũng là để bà cháu được gần nhau. Hằng ngày, anh chị đi làm, bà cháu ở nhà quanh quẩn trong khoảng sân hẹp, chị biết mẹ buồn và nhớ quê lắm nhưng không nói ra.

 

Đợt này, mẹ bắt đầu quen dần với cuộc sống chật hẹp nơi phố thị nhưng lại làm chị thấy lo lo. Với bản tính của một người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở nông thôn, mẹ chân chất, thật thà và dễ dàng bắt chuyện với những người mới gặp. Sau mấy lần đi chợ đầu ngõ, vài buổi chiều đưa cháu đi dạo, mẹ đã có kha khá những người bạn già có, trẻ có. Buổi tối, mẹ vui vẻ kể bao nhiêu chuyện thu thập được trong ngày. Nào nhà cô Hường có giúp việc mới, nhà anh Đông hôm nay đón bà cụ ở quê lên chơi, rồi chuyện chị Thảo với chị Tâm to tiếng với nhau vì mấy đứa nhỏ chơi nghịch, vợ chồng nhà Thắm đang lục đục... Mỗi lần mẹ kể, chị nghe bâng quơ: “Chuyện nhà người ta, mẹ quan tâm làm gì!”.

 

Một buổi sáng cuối tuần đi chợ ngang qua đầu ngõ, chị tình cờ nghe các bà bạn của mẹ tụ tập “buôn chuyện” về cách nuôi cu Bon của chị. Dù không có gì to tát, nhưng chị vẫn cảm thấy khó chịu. Vừa về đến nhà, chị bực bội nói với mẹ: “Con không thích mẹ qua lại với mấy bà quanh xóm, từ nay mẹ đừng cho họ vào nhà tụ tập “buôn chuyện” ở nhà mình nữa nhé”. Mẹ buồn buồn: “Ở gần sát bên nhau thì phải có qua lại chuyện trò, phải giao lưu mới có tình cảm hàng xóm, láng giềng chứ con!”. Chị nhát gừng: “Mình có biết họ là người như thế nào đâu, coi chừng có ngày vạ miệng đấy mẹ ạ”. Thấy con gái nặng nhẹ, mẹ chị không nói gì nhưng vẻ mặt buồn thấy rõ.

 

Chiều nay đi làm về, chị thấy cửa nhà đóng im ỉm, gọi mãi không thấy bà cháu đâu. Rút điện thoại ra gọi cho mẹ mới tá hỏa khi có đến hàng chục cuộc gọi nhỡ, chị càng lo lắng hơn khi gọi lại nhưng đầu dây bên kia không bắt máy. Đang hoang mang thì bác Hằng hàng xóm bồng con trai chị chạy sang: “Mệ cô bị ngã, mọi người đưa bà bệnh viện băng bó vết thương rồi. Tôi trông cháu cho, cô chạy ra đấy xem sao”. Không kịp cảm ơn, chị vội vàng phóng xe đi.

 

“Mẹ trượt chân ngã khi với tay lấy cái khăn lau mặt cho cu Bon, may nhờ các cô, các bác trong xóm sang đưa vào bệnh viện kịp thời. Bác sĩ cho mẹ đi chụp X-quang rồi, chỉ chấn thương phần mềm thôi con à”. Ngước nhìn những gương mặt quen thuộc mà trước đó chị thấy rất khó chịu vì cứ tụ tập “buôn chuyện”, tự nhiên chị có cảm giác thật ấm lòng. Chị ngượng ngùng cảm ơn mọi người. Mẹ nhìn chị: “Những lúc như thế này mới biết quý tình cảm xóm giềng. Hàng xóm tắt lửa, tối đèn có nhau con à, thế nên người ta mới có quan niệm “bán anh em xa, mua láng giềng gần”.

 

Mai Lâm

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC



Lượt truy cập



Trực tuyến





Copyright 2019 by BÁO QUẢNG TRỊ