Trekking núi Voi Mẹp


Ngày cập nhật: 29/04/2019 11:52:57

(QT) - “Trekking” được hiểu là những chuyến đi bộ đường dài, đi bộ leo núi nhiều ngày tại những khu vực rừng núi có địa hình phức tạp. Một ngày cuối tháng 3, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ, chúng tôi đã có chuyến trekking để chinh phục ngọn núi Voi Mẹp, đỉnh núi cao nhất tỉnh Quảng Trị với độ cao hơn 1.700 mét.

 

Nhóm bạn trẻ trekking đỉnh Voi Mẹ​p

 

Những người thích khám phá

 

“Chuyến đi này rất vất vả. Phải có sức khỏe và kinh nghiệm thì mới kham nổi. Cả đi lẫn về hết 4 ngày, ngủ 3 đêm trong rừng, nhắm có đi nổi không” - Hoàng hỏi tôi như vậy khi tôi ngỏ ý muốn tham gia cùng khám phá núi Voi Mẹp. Hoàng vốn người xã Mò Ó, huyện Đakrông. Năm 2014, Hoàng vào Huế lập nghiệp, anh mở cửa hàng bán đồ du lịch và một quán cà phê, là điểm dừng chân của dân phượt từ Bắc đến Nam.

 

Hoàng tự nhận mình mắc một căn “bệnh lạ” không thể chữa được, đó là khi anh thấy một cung đường đẹp, một ngọn núi hùng vĩ… là sẽ tìm mọi cách để đặt chân đến đó trong thời gian ngắn nhất có thể. 1 tuần trước khi thực hiện chuyến đi Voi Mẹp lần này, Hoàng vẫn đang một mình rong ruổi trên các cung đường vùng Tây Bắc.

 

“Đi rừng, leo núi thì vất vả lắm, phải luôn đối mặt với núi cao vực sâu, đường thì vừa dài vừa dốc lại thêm cây gai rừng chằng chịt cản lối, suối thác thì vừa trơn vừa cheo leo, vừa đói vừa mệt… là một chuyến đi hành xác đúng nghĩa chứ không thể nào gọi là du lịch được. Vất vả là thế nhưng leo núi cũng dễ gây nghiện, lâu ngày không đi lại thấy nhớ núi rừng, lại thèm cảm giác được mắc võng ngủ trong rừng sâu, ăn một bữa cơm nấu vội bên bờ suối”, Hoàng bộc bạch.

 

Cùng tham gia nhóm còn có Đạt, một chàng trai trẻ năng động, nhiệt tình đến từ Lăng Cô, tỉnh Thừa Thiên- Huế. Cũng như Hoàng, Đạt yêu thích thiên nhiên và muốn khám phá thế giới xung quanh bằng những chuyến đi. 27 tuổi, Đạt tự hào đã tham gia chinh phục được Fansipan - ngọn núi cao nhất của Việt Nam cùng nhiều cung đường khó khác ở trên cả nước. Và trong hành trang của Đạt trong mỗi chuyến hành trình là một chiếc ghế xếp gọn nhẹ mà Đạt tự gọi là chiếc ghế sống ảo. “Ngồi lên làm cho em có cảm giác mình được thư giãn và hưởng thụ, bất kể mình đang ở núi cao hay rừng sâu”, Đạt chia sẻ.

 

Xuyên suốt chuyến đi, Đạt luôn là người pha trò để làm thay đổi không khí mệt mỏi của cả nhóm hay mang giúp hành lí cho những ai bị đuối sức. Đây đã là lần thứ 2 Đạt tham gia chinh phục núi Voi Mẹp, sở dĩ Đạt đăng kí chuyến đi lần này bởi đường về, chúng tôi sẽ đi một cung đường khó, từ đỉnh núi về thác Ba Vòi, xã Hướng Hiệp. Đây là tuyến đường mà Đạt đã nghe nhiều người kể và luôn muốn thử sức mình.

 

Thành viên thứ 3 trong nhóm là Thùy Thành, cô gái hay cười đến từ thành phố Quảng Ngãi luôn muốn người khác gọi mình bằng cái tên Bé Út. Khác với Hoàng hay Đạt, đây là lần đầu cô bé tham gia một chuyến trekking đầy mạo hiểm như thế này. “Nó giống như một cuộc phiêu lưu vậy và em muốn tìm hiểu xem khả năng của em sẽ đưa em đi tới những đâu”, Bé Út chia sẻ trong lúc chúng tôi nghỉ chân giữa cuộc hành trình.

 

Trước ngày xuất phát, chúng tôi đi xe máy đến thôn Nguồn Rào, xã Hướng Sơn, huyện Hướng Hóa và nghỉ chân tại nhà của anh Bình. Anh Bình là người địa phương, rất thông thạo đường lên núi Voi Mẹp. Cách đây vài năm khi tìm người dẫn đường, Hoàng đã được người dân địa phương giới thiệu anh Bình, kể từ đó việc dẫn đường cho các nhóm phượt đi lên núi trở thành một công việc tay trái mang lại thu nhập cho gia đình anh. Ngôi nhà nhỏ của anh trở thành trạm dừng chân đầu tiên của chúng tôi.

 

Băng rừng, vượt thác

 

Sáng hôm sau, chúng tôi dậy sớm và lên đường, thẳng tiến về hướng đông để đến khu vực chân núi Voi Mẹp, sau đó cắt rừng đi lên núi. Để chinh phục Voi Mẹp có rất nhiều đường, nhưng chủ yếu là từ xã Hướng Linh, Hướng Sơn của huyện Hướng Hóa và xã Hướng Hiệp của huyện Đakrông. Mỗi người chúng tôi đều mang trên mình hơn 10 kg hành lí gồm áo quần, võng, túi ngủ, thực phẩm và các vật dụng cần thiết khác. Điều này khiến cho chuyến đi càng thêm phần khó khăn, đi được vài ki lô mét, những bước chân của tôi trở nên nặng nề, cảm giác nếu như không gồng mình chịu đựng, gánh nặng từ lưng sẽ đè tôi nằm bẹp xuống đất vậy.

 

Một trong những thác nước trên đỉnh Voi Mẹp​

 

Thử thách đầu tiên của chuyến đi là thử thách sức bền, đường đi quãng đầu không quá khó khăn nhưng việc mang vác một lượng lớn hành lí khiến cơ thể khó có thể thích ứng. Nhất là khi bước vào rừng, những cây dây leo, cành cây chắn ngang đường móc vào ba lô và đẩy ngược chúng tôi trở lại. Ngoài ra, sâu và vắt rừng cũng gây không ít phiền toái.

 

Hoàng cho biết: “So với những khu vực trekking nổi tiếng Việt Nam như Fansipan, Tà Năng - Phan Dũng, Tả Liên Sơn, Lảo Thẩn… Voi Mẹp không được nhiều người biết, nhưng về độ khó chinh phục và phong cảnh thì nơi đây hoàn toàn có thể trở thành một trong những địa điểm được yêu thích”. Trên đường đi, thỉnh thoảng chúng tôi dừng lại nhìn ngắm rừng nguyên sinh trải dài giữa muôn trùng núi non trùng điệp. Trên núi, tôi đặc biệt chú ý tới hai loại cây là cây lá phong mọc rải rác khắp ngọn núi và cây tùng - mọc ở độ cao từ 1.000 mét so với mực nước biển trở lên. Địa hình hiểm trở cộng thêm việc nằm trong khu vực bảo tồn khiến rừng nơi đây hoàn toàn nguyên vẹn, quả thực là một món quà quý giá mà thiên nhiên ban tặng.

 

Đến giữa trưa, chúng tôi nghỉ chân nấu cơm trưa khi đã vượt qua độ cao hơn 100 mét. Địa điểm dừng chân của chúng tôi có một cái tên rất hiện đại: Thác Tủ Lạnh. Hoàng và những người bạn của mình đã đặt cho thác này tên gọi như vậy vì nước ở đây rất lạnh, như thể được đặt trong tủ lạnh vậy, còn với người dân địa phương, đây là Thác 1 theo thứ tự 3 con thác lớn trên đường leo lên đỉnh Voi Mẹp từ Hướng Sơn. Hành trình buổi chiều sẽ là thử thách vượt thác khi chúng tôi phải vượt qua 3 con thác hiểm trở rồi nghỉ chân qua đêm tại độ cao 1.450 mét. Trong 3 con thác, khó khăn nhất là thác 2 bởi chúng tôi sẽ phải băng ngang qua thác, đối mặt với dòng nước chảy xiết và dốc đá trơn trượt dưới chân.

 

Chúng tôi vượt thác Tủ Lạnh không quá khó khăn, dốc đá tuy cao nhưng có nhiều điểm để bám và đặt chân. Đi ngược lòng suối thêm khoảng một cây số, thác 2 hiện ra cản lối với tổng chiều cao gần 50 mét, hai bên thác là vách đá dựng đứng, giữa lòng thác là dòng nước chảy và cũng là con đường để chúng tôi tiến lên. Trên đỉnh thác là một tảng đá lớn nằm chênh vênh giữa đất trời, tạo hóa kì diệu đã làm cho tảng đá khổng lồ này lăn từ cao xuống, đến đỉnh thác 2 thì kẹt cứng vào giữa dòng chảy, không thể xê dịch thêm một phân.

 

Trong nhóm tôi là người đi sau cùng. Phần đầu của thác tương đối dễ, lên đến giữa thác có một khoảng trống nhỏ, tôi tạm dừng nghỉ ngơi lấy sức, nhưng ở quãng tiếp theo thì không tài nào tiến thêm dù chỉ một bước. Thấy tôi loay hoay không tiến thêm được, Hoàng dừng lại cột dây kéo tôi lên. Gần 10 phút sau, cuối cùng tôi cũng đã đặt chân đến tảng đá lớn trên đỉnh thác, thật là một trải nghiệm nhớ đời.

 

Chúng tôi hạ trại bên bờ suối. Nghỉ ngơi vài phút, nhóm chúng tôi đã bắt tay ngay vào việc. Ai nấy đều khẩn trương vì đêm trong rừng sẽ xuống rất nhanh. Hoàng phân công mỗi người một việc, các thành viên trong nhóm lập tức thể hiện kĩ năng đi rừng tuyệt vời của mình khi chỉ trong chốc lát, lán đã được dựng lên và nồi cơm tối cũng đã được bắc lên bếp lửa. Sau bữa tối, nhóm chúng tôi chia ra hai nhóm đi bắt ếch đá. Vốn có nhiều kinh nghiệm, anh Bình dẫn tôi đi xuôi theo dòng suối về tới tận đỉnh thác 2 trong khi Hoàng và Đạt đi theo hướng ngược lại. Loài ếch đá ban ngày trú ngụ trong những khe suối, đêm đến chúng mới nhảy ra ngoài tìm thức ăn cũng như cất tiếng kêu gọi bạn tình. Khắp cả một khúc suối, tiếng ếch kêu râm ran như đang trong mùa lễ hội. Bắt ếch đá không khó lắm, trong đêm tối khi ánh đèn pin của chúng tôi quét qua, mắt chúng sáng rực lên rất dễ nhận biết và khi tiếp xúc với ánh sáng mạnh, chúng cứ đờ người ra bất động, nhanh chóng bị tóm gọn cho vào bao.

 

Đêm ở rừng là câu chuyện truyền thuyết huyền bí về Động Vua được đồn đoán là nơi cất giấu kho báu của Vua Hàm Nghi hơn một trăm năm chưa ai tìm thấy, chuyện về vườn bưởi quả ngọt ở đâu đó trên núi Voi Mẹp mà chưa ai xác định được chính xác, chuyện về những con bò tót, to bằng con trâu mà anh Bình đã hai lần trông thấy và có cả câu chuyện của Đạt…“Em từng nghiện ma túy và đã bỏ ma túy nhờ đi phượt”, Đạt nói. Hóa ra, hồi còn ở trong miền Nam làm việc, Đạt sử dụng ma túy, sau này quen một anh, người đó rủ Đạt đi phượt, đi trekking. Đi nhiều nơi, không khí trong lành cùng với lối sinh hoạt lành mạnh, Đạt quen một cô bé sau này thành bạn gái mình, nhờ vậy Đạt mới đủ quyết tâm cai nghiện. Người bạn gái đó về sau đã qua đời vì căn bệnh ung thư trong lúc ước mơ được đặt chân đến mọi miền Tổ quốc còn dang dở. Từ đó Đạt mang theo mình một lời hứa thiêng liêng, những chuyến đi của Đạt giờ đây không chỉ cho mình cậu, mà còn vì người bạn của mình nữa.

 

Đặt chân lên đỉnh Voi Mẹp

 

Sau hơn một giờ đi bộ nữa, cuối cùng chúng tôi cũng ra khỏi rừng và đến được khu vực đỉnh núi. Nơi dừng chân của chúng tôi là một “bãi bò nằm”. Đó là một bãi đất trống, cỏ đã bị cày nát để lấy chỗ ngủ bởi đàn bò tót sống trên đỉnh núi theo lời anh Bình giải thích. Từ vị trí chúng tôi trông lên, đỉnh Voi Mẹp trông như phần đầu của một con voi đang nằm, có lẽ vì vậy mà người dân địa phương đã đặt tên cho núi là Voi Mẹp. Ngoài ra theo sách “Di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh Quảng Trị”, núi còn được Vua Tự Đức triều Nguyễn ban cho tên gọi là Tá Linh Sơn bởi trong những nghi thức cúng tế, người dân địa phương thường quỳ hướng về phía núi và cầu xin sự linh ứng.

 

Nằm ở độ cao hơn 1.700 mét, chịu đựng sự khắc nghiệt của thời tiết nên không khó hiểu khi phần đỉnh núi chỉ loài cây trúc rừng là phát triển mạnh, đây cũng chính là thức ăn ưa thích của loài bò tót, sơn dương và heo rừng. Hàng triệu cây trúc rừng mọc sát nhau kín kẽ, tạo thành một bức tường dày đặc cản lối chúng tôi. Phần đỉnh núi được chia ra làm hai phần rõ rệt, hướng Đông - Nam sườn dốc thoai thoải là nơi phát triển của tầng thực vật và hướng Tây - Bắc dốc cao dựng đứng. Càng lên gần tới đích, mọi mệt mỏi dường như đã biến đi đâu mất, chúng tôi rẽ lối rừng trúc, thẳng hướng tới đỉnh núi. Lên đến nơi, các thành viên trong nhóm thích thú chụp ảnh, ghi lại bằng chứng của sự nỗ lực, vượt qua giới hạn của bản thân để chinh phục thử thách. Hoàng cũng tranh thủ kiểm tra lại phần chóp núi anh đã mang lên lần trước, mọi thứ đều ổn, duy chỉ có phần bề mặt có hơi bị bào mòn đi. Phần đỉnh của núi khá rộng và bằng phẳng tuy cỏ mọc dày và cao quá gối. Nếu có đủ thời gian thì cắm trại ngủ qua đêm trên đỉnh núi là một việc mà chúng tôi thực sự muốn trải nghiệm. Từ trên đỉnh Voi Mẹp nhìn xuống, núi rừng Trường Sơn thật hùng vĩ và xanh ngắt một màu. Những dãy núi nối nhau chen lấn gập gềnh trải dài đến tận chân trời. Và thật tự hào rằng, những dãy núi đan xen nhau trùng trùng điệp điệp, những khó khăn gian khổ trên đường đi cũng đã không ngăn cản chúng tôi đến được với nơi đây.

 

Gió thổi mạnh cuốn những đám mây cuồn cuộn bay lên đỉnh núi khiến chúng tôi phải trở về sớm hơn dự kiến. Sau lưng chúng tôi, Voi Mẹp hùng vĩ thấp thoáng trong mây trời, vừa uy nghi, vừa bí ẩn. Chúng tôi tạm biệt Voi Mẹp với lời hẹn sẽ còn quay lại đây để khám phá thêm những huyền bí mà người dân vẫn truyền miệng hay mục kích đàn bò tót quý hiếm đã được ghi tên vào sách đỏ. Tôi lấy smartphone ra kiểm tra bộ đếm: 17.590 bước chân trên quãng đường 13,9 km; độ cao 1.707 mét so với mực nước biển trong thời gian hơn 27 giờ đồng hồ. Hành trình chinh phục núi Voi Mẹp đã được 5 người chúng tôi thực hiện như thế đó.

 

Minh Hiển

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC



Lượt truy cập



Trực tuyến





Copyright 2019 by BÁO QUẢNG TRỊ