“Việt Nam đón chúng tôi với nụ cười rộng lượng”


Ngày cập nhật: 04/01/2020 07:24:12

(QT) - 5 lần quay trở lại Việt Nam, trong đó có 3 lần đến Quảng Trị, thế nhưng mỗi lần đến, Paul Cox, thành viên tổ chức Cựu chiến binh vì hòa bình tại Việt Nam đều cảm thấy mọi thứ thật mới mẻ. Cuộc sống của người dân thực sự thanh bình, phát triển trên những vùng địa danh lịch sử như sân bay Tà Cơn, Thành Cổ Quảng Trị, như nơi đây chưa hề trải qua cuộc chiến tranh khốc liệt trong quá khứ.

 

Khu di tích sân bay Tà Cơn khiến nhiều cựu binh Mỹ nhớ lại câu chuyện quá khứ. Ảnh: B.B

 

Kí ức chưa bao giờ khép lại

 

Năm nay là năm thứ 8, Chi hội Cựu chiến binh vì hòa bình tại Việt Nam tổ chức đoàn tham quan đến Quảng Trị, mảnh đất lịch sử với nhiều địa danh từng một thời quen thuộc với nhiều cựu binh Mỹ. Là một người thân thuộc, gắn bó với Quảng Trị, làm việc cho các dự án khác nhau của các cựu chiến binh Mỹ kể từ năm 1995 nhằm giúp hàn gắn vết thương chiến tranh, trưởng đoàn Chuck Searcy, Phó Chủ tịch Chi hội Cựu chiến binh vì hòa bình tại Việt Nam chia sẻ: “Lí do mà chúng tôi lựa chọn đến Quảng Trị là bởi chính mảnh đất này sẽ kể cho mọi người câu chuyện về chiến tranh và sự khủng khiếp của nó đối với người dân ở đây và cả với người Mỹ. Chúng tôi là những lính Mỹ từng đến tham chiến tại Việt Nam và thực sự rất hối tiếc vì điều đó. Việc tổ chức đưa các đoàn đến tỉnh Quảng Trị là để mọi người hiểu hơn về sự phi nghĩa của chiến tranh tại Việt Nam và chính sách sai lầm của Chính phủ Hoa Kỳ. Nhiều cựu binh quay trở lại đây là để chuộc lỗi, để có cơ hội nói với nhân dân Việt Nam rằng họ rất hối tiếc vì những gì đã xảy ra”.

 

Tham gia chuyến đi này, các thành viên trong đoàn đóng góp mỗi người 1.000 USD, số tiền dành tài trợ cho các dự án tại Việt Nam. Nhiều điểm đến trong hành trình khiến mọi người thực sự ấn tượng, như thăm xưởng sản xuất chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình của Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị do Dự án RENEW hỗ trợ, tình cờ họ gặp được hai bệnh nhân là thương binh Trần Quang Đống và Trần Văn Thương hiện đang trong thời kì phục hồi chức năng sau khi được lắp chân giả. James Wade, từng đóng quân tại Đồi 881, Khe Sanh bật khóc khi nhìn thấy ông Trần Quang Đống nỗ lực tập tễnh đi lại trên chiếc chân mới. Rất tự nhiên, James Wade ôm chặt ông Đống và không kiềm chế được cảm xúc: “Chuyến đi này với tôi rất ý nghĩa. Với tư cách một phóng viên, khi quay về Mỹ tôi sẽ lên sóng Radio WMMB kể câu chuyện về hậu quả mà chiến tranh đã gây ra cho nhân dân Việt Nam. Tôi đã từng tham chiến ở đây và hiểu được sự khốc liệt của cuộc chiến. Chiến tranh qua đi đã để lại cho những người dân vô tội những thân thể tàn tật như thế này đây”.

 

Ghi lại những hình ảnh chiến tranh lưu giữ ở Trung tâm trưng bày khắc phục hậu quả bom mìn. Ảnh: B.B

 

Hành trình hàn gắn vết thương chiến tranh

 

Không bộc lộ ra bên ngoài niềm xúc động mãnh liệt như James Wade, với phong thái trầm tư, lặng lẽ, Paul Cox đứng rất lâu để quan sát những hình ảnh chiến tranh ác liệt tại phòng trưng bày của Bảo tàng Khu di tích sân bay Tà Cơn, Khe Sanh. Paul Cox là cựu lính thủy đánh bộ từng tham chiến tại Việt Nam từ tháng 2/1969 - 8/1970, trong đó đóng quân ở phía bắc Cam Lộ, Quảng Trị từ tháng 2 - 10/1969, sau đó được điều động vào Đà Nẵng, Quảng Nam và chứng kiến nhiều tội ác của quân đội Mỹ. Sau khi được chuyển về đơn vị ở Mỹ, ông cùng đồng đội tham gia một số hoạt động phản chiến, cùng bí mật ra số báo dài kì “Rage” (Sự giận dữ). Ngoài ra ông còn tham gia một số tờ báo bí mật khác để phản đối, đấu tranh trong nội bộ của không quân và hải quân Mỹ, phản đối các cuộc không kích mà Mỹ thực hiện tại Việt Nam.

 

Là một trong những thành viên tích cực của Chi hội Cựu chiến binh vì hòa bình tại Việt Nam, tổ chức nhiều chuyến đi thăm Quảng Trị, Paul cảm nhận được sự đổi thay lớn mỗi lần quay lại mảnh đất này. Đi một vòng quanh khu vực sân bay Tà Cơn, Paul cố gắng mường tượng lại để chỉ cho chúng tôi xem những vị trí mà ông đã từng ở đó. “Tôi đã đóng quân ở đâu đó trên những ngọn đồi phía đằng xa kia. Giờ thì không biết chính xác được, nhưng tôi nhớ là dọc theo con sông về Cam Lộ. Tôi đồn trú ở đây không lâu, sau đó được điều động đến Đà Nẵng và miền Nam Việt Nam. Cuộc chiến đã làm dấy lên trong tôi nhiều lo lắng, hoài nghi nên sau đó tôi đã chống lại chiến tranh. Tôi thấy điều cần thiết là phải làm cho những nhóm người Mỹ hiểu rõ về bản chất của cuộc chiến. Chúng tôi không chỉ đưa họ về lại chiến trường xưa như thế này mà còn tổ chức thăm gia đình các nạn nhân chiến tranh, nạn nhân chất độc da cam để họ thấy được hậu quả khốc liệt của chiến tranh. Đó là những điều tôi thấy cần thiết phải làm”, Paul nói.

 

Thăm xưởng sản xuất chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình của Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị. Ảnh: B.B

 

Trong chuyến đi này, lần đầu tiên Chi hội Cựu chiến binh vì hòa bình tại Việt Nam tổ chức cho các thành viên đến thắp hương tưởng niệm tại nghĩa trang liệt sĩ của Việt Nam, đó là Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Trường Sơn. Các cựu binh đã trang trọng dành một phút mặc niệm và đi thắp hương lên từng phần mộ liệt sĩ. Họ nói với nhau rằng thật đau lòng khi quá nhiều người ngã xuống vì chiến tranh mà họ đã góp phần gây nên.

 

Là người khá lặng lẽ, kín tiếng trong suốt cuộc hành trình, Gerry Condon, Chủ tịch tổ chức Cựu chiến binh vì hòa bình tại Mỹ đứng rất lâu, chăm chú vào mốc thời gian nhập ngũ và hi sinh của người lính, tâm tư nặng trĩu. “Tôi cảm thấy thật tệ hại khi Hoa Kỳ đã có hành động xâm chiếm Việt Nam, đó là một bi kịch lớn. Có quá nhiều người đã phải thiệt mạng. Chúng tôi quá may mắn khi ngày nay được đón chào quay trở lại Việt Nam như những người bạn, cùng làm nhiều công việc với những cựu chiến binh của Việt Nam để hàn gắn vết thương chiến tranh, để khắc phục hậu quả chiến tranh như tàn dư vật liệu nổ, nạn nhân da cam và cả những hậu quả đáng buồn khác của một cuộc chiến khủng khiếp, không cần thiết, trái với đạo lí và phi pháp mà Hoa Kỳ đã gây ra cho người Việt Nam. Một tín hiệu rất tốt là Hoa Kỳ và Việt Nam bây giờ đã bình thường hóa quan hệ. Chúng tôi hi vọng rằng, điều đó sẽ có ý nghĩa lớn hơn, phía chính phủ Mỹ sẽ phải có trách nhiệm tập trung nhiều nguồn lực hơn để hàn gắn vết thương chiến tranh tại Việt Nam. Và chúng tôi, những cựu chiến binh vì hòa bình sẽ có những sáng kiến riêng để cùng làm điều đó”.

 

Trong suốt những năm qua, tổng cộng số tiền từ các tour như thế này thu được hơn 200.000 USD, dành để hỗ trợ cho các dự án khắc phục hậu quả chiến tranh. Những chuyến đi không phải chỉ để ôn lại kí ức đau thương mà còn góp phần hàn gắn những vết thương chưa lành, như Chuck Searcy bày tỏ: “Việc tổ chức các chuyến đi như thế này sẽ mang mục đích giáo dục để cựu chiến binh biết điều gì đã diễn ra trong suốt cuộc chiến, để thấy một Việt Nam ngày nay đã thực sự đổi thay, phát triển như thế nào và để cảm nhận sự rộng lượng của con người Việt Nam khi chúng tôi được chào đón với những nụ cười thân thiện, ấm áp. Điều này thật tuyệt vời vì đó là một tiến trình hàn gắn. Chúng tôi cũng học hỏi được nhiều điều từ người Việt Nam, về cuộc chiến đấu và cuộc sống của người Việt Nam hôm nay. Hi vọng các thành viên trong đoàn khi trở về Mỹ sẽ trở thành những sứ giả đại diện cho hòa bình và thiện chí cũng như góp phần thúc đẩy sự tôn trọng lẫn nhau giữa hai dân tộc chúng ta”.

 

Thanh Trúc

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC



Lượt truy cập



Trực tuyến





Copyright 2020 by BÁO QUẢNG TRỊ