Yêu nhau trong cõi vô thanh


Ngày cập nhật: 09/03/2019 07:27:44

(QT) - Cuộc sống của họ không có tiếng nói, tiếng cười rộn rã. Và hạnh phúc của họ được dựng xây, nuôi dưỡng, nâng niu bằng ánh mắt, ngôn ngữ kí hiệu của đôi bàn tay. Đôi vợ chồng câm, điếc Bùi Trọng Lý (36 tuổi) và Nguyễn Thị Hải Lý (35 tuổi) ở khóm 3A, thị trấn Khe Sanh, huyện Hướng Hóa, đang viết nên chuyện tình đẹp trong cõi vô thanh.

 

Bà Hồ Thị Thố (mẹ anh Lý) chuyển tải về những điều con trai mình muốn nói. Ảnh: H.T.S

 

Tìm về phía nhau

 

Trước khi tìm đến căn nhà của đôi vợ chồng Bùi Trọng Lý và Nguyễn Thị Hải Lý nằm cuối con hẻm sâu hun hút ở khóm 3A, tôi cứ hình dung đôi vợ chồng câm, điếc là hai con người lặng lẽ, buồn tẻ. Bởi làm sao có được hạnh phúc viên mãn khi vợ chồng những lúc giận nhau không thể nói, gọi nhau không thể nghe? Nhưng rồi xuất hiện trước mắt tôi, anh Bùi Trọng Lý với dáng người cao gầy, khuôn mặt sáng cùng nụ cười đôn hậu như trẻ thơ. Tôi viết mấy dòng ra giấy, anh Bùi Trọng Lý nhìn tờ giấy lắc đầu rồi ra kí hiệu muốn hỏi gì cứ nói với mẹ anh, mẹ anh sẽ giúp anh trả lời. Và anh Bùi Trọng Lý bằng kí hiệu của đôi tay để mẹ anh giải thích với tôi rằng, không phải vợ chồng anh gán ghép cuộc đời tạm bợ với nhau mà do thật sự yêu thương nhau, muốn cùng nhau viết tiếp cuộc sống của mình trong hạnh phúc như bao người không khuyết tật khác.

 

Giữa năm 2017, một lần cùng người anh kết nghĩa trong khóm 3A lên thôn Tân Hòa, xã Tân Liên, huyện Hướng Hóa để xây nhà, anh Lý đã gặp rồi để mắt đến cô gái xinh đẹp, dịu dàng Nguyễn Thị Hải Lý. Để làm quen, cứ tranh thủ những lúc rảnh rỗi là anh Lý lại ghé vào quán cắt tóc, gội đầu mà chị Hải Lý mở để mưu sinh ở thôn Tân Hòa. Khi đã phần nào hiểu nhau qua ánh mắt, nụ cười, anh quyết định tỏ tình. Nhưng rồi, do cả hai đều bị câm, điếc nên cách duy nhất để tỏ tình là sử dụng điện thoại để nhắn tin…Trong khi đó, anh Lý không biết chữ do bị câm, điếc bẩm sinh và điều kiện gia đình khó khăn nên không đi học các lớp học dành cho người khuyết tật. . “Im im vậy đó, rồi tự nhiên tuần nào tôi cũng thấy thằng Lý lấy xe chạy lên thôn Tân Hòa. Một hôm, thấy con trai về nhà với vẻ mặt buồn buồn, tôi gặng hỏi mãi, thằng Lý mới ra hiệu với tôi là muốn học chữ. Tôi phải kiên nhẫn giải thích cho con là không thể học chữ trong thời gian ngắn được. Nếu có gì thì tôi sẽ giúp. Sau một ngày đắn đo suy nghĩ, thằng Lý ngượng ngùng nói với tôi là nó muốn nhắn dòng tin “Lý muốn được sống trọn đời cùng em…” để gửi đến người con gái nó thương thầm, nhớ trộm. Vậy là tôi nhắn tin giúp con… Hai mẹ con cứ hồi hộp chờ đợi. Đến khi thằng Lý khoe với tôi dòng tin nhắn mà người yêu nó phản hồi, tôi vừa vui, vừa có chút buồn nhưng chẳng dám nói ra. Buồn là bởi tôi tưởng tượng đến viễn cảnh về một ngôi nhà im tiếng nói cười; sau này sinh con, vợ chồng con trai tôi không nghe được tiếng gọi ba mẹ của con làm lòng tôi thắt lại. Nhưng rồi tôi tự trấn an rằng rổ rá đan nhau, miễn thương nhau là được. Tôi nói với con trai là con thích thì dẫn về thăm nhà rồi mẹ sẽ tính chuyện cưới xin. Phải mấy tháng sau con trai tôi mới dẫn người yêu về ra mắt gia đình”, bà Hồ Thị Thố, mẹ anh Lý kể lại.

 

Qua kí hiệu bàn tay được mẹ anh giải thích lại với tôi, anh Lý nói rằng khi về chung sống với nhau dưới một mái nhà, chị Hải Lý nhiều lần tâm sự là chị thương anh vì thấy anh thật thà. Hôm nhận được tin nhắn tỏ tình của anh, chị Lý chỉ nghĩ là nhận lời yêu anh để động viên anh vươn lên trong cuộc sống. Chị không dám nghĩ đến chuyện xây dựng hạnh phúc gia đình cùng anh vì sợ gia đình anh không chấp nhận; sợ lời ra tiếng vào của hàng xóm, láng giềng và hơn hết là nỗi mặc cảm bản thân đã đẩy ước mơ về mái ấm gia đình của chị đi xa vời vợi. Cho đến khi anh kiên quyết nắm chặt lấy tay để dẫn chị về nhà, chị như người sực tỉnh sau cơn mê… Và chị nghĩ là tại sao chị không dám đi tìm hạnh phúc? Dù chị câm, điếc nhưng chị vẫn có quyền yêu, được yêu và xây dựng một gia đình nhỏ. Chị quyết tâm cùng anh xây dựng gia đình nhỏ ngập tràn trong hạnh phúc.

 

Ảnh cưới của vợ chồng anh Bùi Trọng LýẢnh: DO NHÂN VẬT CUNG CẤP

 

Ngày 11/11/2017, đám cưới của đôi uyên ương câm, điếc làm rộn ràng cả khóm 3A và thôn Tân Hòa. Nhiều người đến chúc mừng hạnh phúc cho cô dâu, chú rể “chẳng nói chẳng rằng” này. Rồi chị Lý mang bầu. Bà Thố biết tin vui mừng thông báo cho cả nhà, nhưng trong lòng đến tận bây giờ vẫn còn canh cánh nỗi lo đứa cháu ra đời sẽ giống ba mẹ mình. Cách đây không lâu, chị Lý sinh bé trai kháu khỉnh. Hôm đưa con dâu vào bệnh viện để sinh nở, nỗi lo lắng như bóp nghẹt trái tim bà. Đến khi đứa cháu ra đời, nghe tiếng khóc ré lên mà bà Thố mừng đến trào nước mắt. Đứa bé được gia đình đặt tên Bùi Nguyễn Thành Gia. Tên đứa con đã nói lên ước vọng của vợ chồng anh Bùi Trọng Lý muốn gửi gắm đến những người khuyết tật dám đứng lên đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

 

Dưới mái nhà hạnh phúc

 

Khi tôi hỏi bà Hồ Thị Thố về cuộc sống của vợ chồng anh Lý, bà Thố tâm tình: “Biết con trai, con dâu bị khuyết tật nên tôi với chồng tôi luôn là bạn thân của hai con. Mỗi khi vợ chồng thằng Lý có khúc mắc trong cuộc sống, tôi với chồng tôi luôn là trung tâm hòa giải. Thằng Lý lớn tuổi vậy chứ còn ngây thơ, không biết chiều vợ nên tôi phải thường xuyên giảng hòa mỗi khi hai đưa cãi nhau. Cả những chuyện nhỏ như tối ngủ nó không chịu ôm vợ, con dâu cũng kể với tôi. Nghe vừa ngại, vừa buồn cười nhưng lại thấy thương con, thương dâu mình. Hai đứa cũng có những khát khao yêu thương như bao người mà không diễn đạt được, nếu mình không lắng nghe và chia sẻ thì cả hai lại càng tủi thân và ức chế, khiến cuộc sống bức bối hơn. Kể cả những chuyện vụn vặt nhất tôi cũng sẵn sàng làm quân sư, miễn sao gia đình nhỏ của con trai tôi thêm hạnh phúc”.

 

Tôi nhờ bà Thố hỏi anh Lý về những dự định, ước vọng cho tương lai về tổ ấm của mình. Anh Bùi Trọng Lý nói với tôi bằng ngôn ngữ kí hiệu bàn tay là bây giờ anh chưa có nghề nghiệp, thu nhập ổn định và đang làm công nhân cho nhiều cánh thợ nề khi họ cần đến anh. Còn chị Hải Lý đang nghỉ sinh con, sau đó sẽ tiếp tục làm nghề cắt tóc, gội đầu ở thôn Tân Hòa. “Vợ chồng tôi sẽ cố gắng hơn người bình thường để lo cho con. Con tôi sinh ra đã chịu nhiều thiệt thòi vì ba mẹ không nói, không nghe được, nên tôi sẽ làm mọi cách để bù đắp cho con và cũng không để tôi thành gánh nặng cho ai. Vợ chồng tôi còn đôi tay, còn sức khỏe thì sẽ không ngần ngại với sóng gió cuộc đời”, anh Bùi Trọng Lý trải lòng.

 

Chia tay họ, tôi thầm mong hai vợ chồng anh Lý tiếp tục thực hiện ước mơ của đời mình. Và tôi hiểu rằng hạnh phúc không xa vời khi trong cuộc sống vẫn có những tổ ấm đơn sơ nhưng ngọt ngào, ấm cúng.

 

Hoàng Tiến Sỹ

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC



Lượt truy cập



Trực tuyến





Copyright 2019 by BÁO QUẢNG TRỊ