Biên phòng Quảng Trị và những trang viết của tôi


Ngày cập nhật: 01/03/2019 05:47:19

(QT) - Bắt đầu bước chân vào làm báo chuyên nghiệp cách đây gần 30 năm, trải qua nhiều công việc, lĩnh vực được phân công và có lẽ tự nhận thông thạo là nông nghiệp, nông dân, nông thôn nhưng gắn bó với tôi nhất, nhiều cơ duyên nhất vẫn là lực lượng Bộ đội Biên phòng Quảng Trị.

 

Giữ vững vùng đất biên cương của Tổ quốc​

 

Còn nhớ những năm tháng sau ngày tỉnh Quảng Trị được lập lại (tháng 7/1989), đất nước còn nghèo nên đời sống bộ đội vẫn còn khó khăn. Cứ vào dịp cận tết, Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng Quảng Trị thường tổ chức các đoàn đi thăm, kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu và vui tết, đón xuân những đồn nơi rẻo cao, biên giới. Bao giờ cũng vậy, những nhà báo trẻ chúng tôi lúc đó đều nhận lời mời từ Đại tá Nguyễn Thanh Hà, Chỉ huy trưởng Bộ đội Biên phòng Quảng Trị và háo hức lên đường. Trong sổ tay công tác của tôi vẫn còn đong đầy cảm xúc: “Cứ vào độ cuối năm, khi cái rét phương Bắc “vượt tuyến” vào Quảng Trị mang theo hơi giá lạnh rưng rức, buôn buốt, nhẩn nha hết ngày nọ đến tháng kia không dứt, cánh làm báo chúng tôi lại hỏi dò nhau: “Bao giờ thì đi”. Hiếm có cái “sự đi” nào giữa thời buổi này được chúng tôi thắc thỏm đón chờ và chuẩn bị lên đường với một tâm trạng bồn chồn như vậy. Chúng tôi lên rừng để đến với những người lính biên phòng. Mỗi lần đến là một lần khám phá thêm bao điều tưởng đã rõ, đã tường, hóa ra tươi mới đến không ngờ. Và đương nhiên trong suốt cuộc hành trình ấy, bao giờ chúng tôi cũng chọn một điểm đích phải đến rất sâu nặng và xa ngái, đó là Cù Bai.

 

Những chuyến đi như thế thường bắt đầu vào một buổi sáng tinh mơ, khi thị xã Đông Hà còn ngái ngủ, ấy là lúc cả đám nhà báo tràn lên xe, nhập hội cùng các sĩ quan, chiến sĩ biên phòng với mắm, muối, gạo, công văn, sách báo và quà tết. Chiếc Gát 66 đặc chủng của quân đội Liên Xô cũ như sinh ra là để trèo đèo, leo dốc, xanh trùi trũi tựa loài tê giác cứ nhằm hướng Tây trực chỉ, chạm mép đường 14B, bỗng rẽ quặt gầm gừ lấy sức mải miết đi về phương Bắc. Dốc cao, suối sâu chênh vênh, con đường mỏng tang như sợi chỉ bạc vắt qua đôi sườn núi. Dằn xóc. Trơn tuột. Chiếc Gát cần mẫn bò đến đích như phải kéo theo sức nặng của hàng tá câu chuyện tiếu lâm của lính nở bung như hoa móng rồng ban sớm, tiếng cười như gửi theo suốt cả cung đường gian lao, âm âm vào tận vách núi giữa ngàn xa...

 

Nhiều lần đi về với Cù Bai, đồn biên phòng trấn giữ cửa ải miền Tây Tổ quốc, tôi đã gặp gỡ, trò chuyện với rất nhiều con người có những tâm tư tình cảm, ước vọng trao gửi khác nhau, nhưng đều mặc chung màu áo xanh, mang quân hàm xanh và cùng một nhiệm vụ giữ gìn trọn vẹn chủ quyền an ninh biên giới quốc gia. Đồn Cù Bai thực sự là trung tâm văn hoá, giáo dục của bà con dân tộc Vân Kiều xã Hướng Lập. Ốm đau nhờ bộ đội biên phòng thuốc thang. Thiếu gạo, nhạt muối nhờ bộ đội biên phòng trợ giúp. Mù chữ có bộ đội biên phòng dạy dỗ. Cả lời ca tiếng hát, điệu múa … đều nhờ đến bộ đội biên phòng hướng dẫn. Xây dựng trận địa lòng dân bắt đầu từ những công việc rất đời thường ấy.

 

Có một mảnh đất ai đã từng đến đó một lần không thể nguôi quên. Đó là Cù Bai. Có một mảnh đất ai đã từng xa một lần không thể không thương nhớ vì nơi heo hút chân mây ấy, nơi ngọn Cà Tam khói phủ quanh năm, ta bỗng gặp người anh em và chói chang màu cờ Tổ quốc. Nơi ấy Đồn Biên phòng Cù Bai hai lần anh hùng lặng lẽ tựa vào lòng dân để giữ yên bờ cõi. Máu của nhiều thế hệ biên phòng Quảng Trị đã đổ xuống nơi này, kí thác vào nương rẫy, sông núi, bản làng vùng cực Bắc xa xôi của quê nhà. Chính vì điều đó nên cứ vào độ áp tết, khi đất trời chuẩn bị thay áo mới chờ xuân, chúng tôi lại gặp nhau và hỏi: “Bao giờ lên đường!”. Với chúng tôi, Cù Bai luôn trước mặt”...

 

Những chất liệu ấy sau này tôi đã dựng thành bút kí “Cù Bai, đôi dòng tản mạn”, đăng trên tạp chí Cửa Việt số 30, tháng 3/1997. Thật bất ngờ, trong một lần dự hội nghị về công tác phối hợp tuyên truyền giữa Bộ đội Biên phòng tỉnh với các cơ quan báo chí, tôi được tặng bằng khen do Thượng tá Trần Đình Dũng, Chỉ huy trưởng Bộ đội Biên phòng Quảng Trị kí ngày 20/8/1997, nội dung ghi: Do có thành tích phản ánh về hoạt động của Bộ đội Biên phòng Quảng Trị trong bút kí: “Cù Bai, đôi dòng tản mạn”.

 

Bẵng đi một thời gian khá lâu, vào năm 2012, tạp chí Cửa Việt tổ chức cuộc thi kí và thơ trong phạm vi cả nước, tôi lại ấp ủ viết về đề tài người lính biên phòng mà tôi rất thấu hiểu và tâm đắc. Nhận được giấy giới thiệu của Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh do Chủ nhiệm Chính trị Trần Thanh Bình kí vào ngày 22/8/2012, tôi đã có dịp đến các Đồn Biên phòng Mĩ Thủy, Đồn Biên phòng cửa khẩu cảng Cửa Việt, Đồn Biên phòng Cửa Việt và Cửa Tùng… để lấy tư liệu viết bài. Kết thúc bút kí dự thi: “Giữ bình yên biên cương phía biển”, tôi đã ghi lại cảm xúc của mình: “Tôi đã có những ngày lang thang dọc theo những miền chân sóng từ Ô Lâu ra đến Nhị Hồ và nhận ra một điều dung dị quá đỗi, rẻo đất nghèo đã sinh thành, nuôi nấng rất nhiều người anh hùng như chị Trần Thị Tâm ở miền cát trắng Hải Lăng, ông Lê Văn Ban ở Tùng Luật, Vĩnh Giang, nơi máu bao thế hệ người dân đã thấm đẫm từng sải nước, từng chân ruộng để bảo vệ toàn vẹn đất cha ông, cũng là nơi được gửi gắm rất nhiều kì vọng có thể tạo xung lực mới để góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế- xã hội của tỉnh tiến bước mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai gần...

 

Trên những luồng lạch Cửa Việt, Cửa Tùng, những bãi ngang cuộn sóng những ngày này, hơn hai nghìn chiếc thuyền lớn nhỏ của ngư dân Quảng Trị vẫn vào lộng, ra khơi tấp nập. Bất chấp những khó khăn mà nghề biển phải đối mặt trong cơ chế thị trường, những ngư dân mà tôi đã gặp đều chung một quyết tâm sắt đá là bám biển đến cùng để phát triển kinh tế và làm chủ vùng biển, đảo của Tổ quốc. Họ ra khơi, bên cạnh chuẩn bị ngư lưới cụ, lương thực, nhiên liệu đủ để bám biển dài ngày, rất nhiều tàu đã sắm thêm những lá quốc kì mới. Trên cabin nơi buồng lái của những chiếc tàu đánh bắt xa bờ là bàn thờ Bác Hồ trang nghiêm. Thuyền trưởng và thủy thủ khi vạch ra những hành hải, họ ngước nhìn lên Bác và thấy thêm vững tâm để vươn ra biển cả. Những ngư dân Quảng Trị , ngư dân nước Việt tung lưới bất kì đâu trong vùng biển, đảo của đất nước mình, cờ Tổ quốc lại tỏa rợp đến đó. Trung tá Nguyễn Thanh Tiềm, Chính trị viên Đồn Biên phòng Mĩ Thủy chia sẻ: “Ngoài thời gian công tác tại đồn, anh em đều tranh thủ về với dân, cùng ăn cùng làm với dân, tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng của dân, xây dựng thế trận an ninh vững chắc từ lòng dân. Nhờ vậy, anh thấy đó, làng quê bình yên quá, sóng cũng chỉ lăn tăn, hiền hòa, không cuồng nộ như người ta vẫn hình dung về biển. Những buổi vào lộng, ra khơi, khuôn mặt ai cũng thân quen, rắn rỏi, chia nhau những lấp lánh niềm vui ngày thường. Trong bình yên, trong gió cát mặn mòi xứ sở, có nhiều nhiều giọt mồ hôi của người lính biên phòng chúng tôi đó...”. Dịp đó, bút kí: “Giữ bình yên biên cương phía biển” của tôi cũng đã được tạp chí Cửa Việt tặng giải ba cuộc thi kí và thơ năm 2012.

 

Bây giờ trở về làm công việc của một biên tập viên Báo Quảng Trị, tôi vẫn theo dõi sát sao và mừng vui khi Bộ đội Biên phòng tỉnh đã thu được những thành tựu to lớn trên các mặt công tác. Các đồng nghiệp của tôi vẫn luôn bám sát các hoạt động của cán bộ, chiến sĩ biên phòng, về tận các đơn vị cơ sở, các bản làng biên giới để kịp thời phản ánh sinh động đời sống, công tác, sinh hoạt cũng như kết quả, thành tích trong thực hiện nhiệm vụ chính trị của lực lượng Bộ đội Biên phòng và nhân dân trên hai tuyến biên giới của tỉnh. Đây thực sự trở thành nguồn cổ vũ, động viên tinh thần to lớn đối với cán bộ, chiến sĩ và đồng bào các dân tộc trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, an ninh biên giới quốc gia, vùng biển, đảo và xây dựng khu vực biên giới vững mạnh, đóng góp tích cực vào công cuộc phát triển kinh tế- xã hội của quê hương, đất nước…

 

Đào Tâm Thanh

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC



Lượt truy cập



Trực tuyến





Copyright 2019 by BÁO QUẢNG TRỊ